Tuesday, August 31, 2010

Mưa Ca

Mưa rơi lưa thưa
Trên thành phố buồn
Giọng hát ai buồn
Nhòa với cơn mưa

Mưa rơi dây dưa
Dài như cuộc đời
Như tình xa xưa
Mưa buồn chơi vơi

Ai đứng dang tay
Hứng mưa vào mình
Như người giữ tình
Tình luồn qua tay

Cục đất ngoài mưa
Tan thành trăm ngàn
Một lần tình lừa
Bao giờ tim tan?

... (đọc tiếp)

     Hình Thái Trung

(1984)

Bài thơ trọn được đăng trong sách máy "Một Con Cóc cho Việc Nghĩa". Tiền thu bán sách sẽ được dùng cho việc nghĩa. Mời các bạn ủng hộ.

3 comments:

  1. Bài này tôi viết thời còn sinh viên. Năm đó là năm 1984, tôi cho đăng bài này trên Đặc San Thân Hữu (83-84) của hội sinh-viên trường UICC (University of Illinois at Chicago Circle - trường này bây giờ đổ tên là UIC).

    Tôi nói là cho đăng là vì tôi là phó hội trưởng, cùng nằm trong ban biên tập. Bài mình hay dở gì cũng cho đăng tuốt cả!

    ReplyDelete
  2. Đây là bài thơ đầu tiên mà tôi làm như là một bài "thơ ca", thay vì "thơ đọc". Thay vì đọc bài thơ trên, mời các bạn "ca" xem sao. Hồi tôi làm bài nầy, tôi không đọc, mà tôi ngân nga để tìm chữ, tìm vần. Người xưa ngăm thơ, bây giờ mình "ca" thơ!

    Tiếc rằng nhạc lý tôi rất dở. Nếu không tôi thử phổ nhạc xem sao.

    ReplyDelete
  3. Mưa và buồn thì nhiều người làm thơ lắm. Đặc biệt là bài thơ Mưa Rơi của Hoàng Ngọc Ẩn, được Anh Bằng phổ nhạc.

    ReplyDelete